Nghe Hay Nhưng Không Hiểu: DPAC là gì?
Đọc nhanh: Những điểm chính của bài viết
- Lắng nghe khác với nghe: Trẻ mắc CAPD có thính giác thể chất bình thường (vượt qua bài kiểm tra đo thính lực), nhưng não của chúng gặp khó khăn trong việc giải mã, tổ chức và diễn giải thông tin âm thanh mà nó nhận được.
- Dấu hiệu thường gặp: Cực kỳ khó khăn trong việc chú ý hoặc làm theo hướng dẫn ở những nơi ồn ào (chẳng hạn như lớp học), thường xuyên phải lặp lại các câu nói (“cái gì?”, “hả?”) và phản ứng chậm chạp khi ra lệnh bằng lời nói.
- Nhầm lẫn với ADHD: Hành vi CAPD thường bị nhầm lẫn với ADHD (Rối loạn tăng động giảm chú ý) do mất tập trung. Chẩn đoán đa ngành là cần thiết vì các phương pháp can thiệp là khác nhau.
- Chẩn đoán và can thiệp: Việc chẩn đoán được thực hiện từ năm 7 tuổi bởi một nhà trị liệu ngôn ngữ thông qua bài kiểm tra Xử lý Thính giác Trung tâm (PAC). Điều trị bao gồm trị liệu ngôn ngữ và các chiến lược bù đắp nhận thức tâm lý giáo dục.
“Tôi gọi tên anh ấy nhiều lần và dường như anh ấy không nghe thấy.”
“Anh ấy học, nhưng nếu có bất kỳ tiếng ồn nào xung quanh, anh ấy sẽ hoàn toàn lạc lối.”
“Để anh ấy thực hiện một nhiệm vụ, tôi cần phải lặp lại cùng một hướng dẫn ba hoặc bốn lần.”
“Ở trường, giáo viên nói cậu ấy là avoadinho và sống ở thế giới mặt trăng.”
Những lời phàn nàn này cực kỳ phổ biến trong các văn phòng trị liệu ngôn ngữ, tâm lý học và tâm lý học. Khi một đứa trẻ thể hiện những hành vi như vậy, phản ứng đầu tiên của gia đình thường là đưa chúng đến bác sĩ để kiểm tra thính lực (đo thính lực). Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của nhiều người, kết quả kiểm tra cho thấy thính giác thể chất của trẻ rất hoàn hảo.
Ngay sau đó, sự nghi ngờ nảy sinh: “Có thể là ADHD (Thiếu chú ý)?” Mặc dù ADHD thực sự có thể tồn tại nhưng vẫn có một khả năng khác đáng được điều tra cẩn thận: Rối loạn xử lý thính giác trung ương (CAPD).
Hiểu được sự khác biệt giữa thính giác thể chất và xử lý thông tin thính giác là bước đầu tiên trong việc chào đón trẻ và đưa ra hỗ trợ sư phạm và trị liệu phù hợp.
DPAC là gì?
Để hiểu DPAC, chúng ta cần phân biệt đơn giản nhưng cơ bản: lắng nghe là một quá trình vật lý; lắng nghe (và hiểu) là một quá trình của não bộ.
Khi một âm thanh xảy ra trong môi trường, tai sẽ thu sóng âm thanh và truyền chúng đến tai trong, biến chúng thành các xung điện. Cho đến lúc đó, chúng ta đang nói về thính giác vật lý. Những xung động này sau đó đi qua dây thần kinh thính giác đến vỏ não, nơi não cần giải mã, phân tích, sắp xếp và đưa ra ý nghĩa cho âm thanh đó.
Trong CAPD, khả năng thu âm qua tai hoạt động hoàn hảo, nhưng đường dẫn thông tin đến não - hoặc cách não xử lý thông tin này - có sai sót. Nói một cách đơn giản, đứa trẻ nghe rất rõ rằng ai đó đang nói chuyện với mình, nhưng não của nó gặp khó khăn trong việc dịch thông điệp một cách nhanh chóng và rõ ràng. Có vẻ như bài phát biểu của người khác có nhiều tiếng ồn, sai sót hoặc ở dạng bị cắt xén.
Những dấu hiệu cảnh báo chính ở thời thơ ấu
Các triệu chứng CAPD có xu hướng trở nên rõ ràng hơn khi trẻ bắt đầu đi học, giai đoạn mà nhu cầu về sự chú ý thính giác, sự tập trung và hiểu các hướng dẫn bằng lời nói tăng lên đáng kể. Các dấu hiệu phổ biến nhất bao gồm:
- Khó khăn trong môi trường ồn ào: Trẻ hoàn toàn lạc lối hoặc trở nên cực kỳ cáu kỉnh và mệt mỏi ở những nơi ồn ào (lớp học đông người, tiệc tùng, trung tâm mua sắm). Cô ấy không thể lọc giọng nói của giáo viên khỏi tiếng ồn xung quanh trong phòng.
- Nhu cầu lặp lại liên tục: Thường xuyên hỏi “cái gì?”, “hả?” hoặc yêu cầu mọi người lặp lại những gì họ đã nói.
- Khó khăn khi làm theo các hướng dẫn tuần tự: Nếu cha mẹ nói: “Vào phòng cất đồ chơi, lấy áo khoác xanh và mang ba lô”, trẻ có thể quên gần hết trình tự và chỉ thực hiện nhiệm vụ cuối cùng hoặc bị lạc trên đường đi.
- Xử lý lời nói chậm: Dường như mất vài giây để phản ứng hoặc trả lời khi được hỏi một câu hỏi trực tiếp.
- Nhầm lẫn các từ giống nhau: Hoán đổi các âm vị hoặc từ có âm tương tự (chẳng hạn như nhầm lẫn "dao" với "bò", "trần nhà" với "ngón tay" hoặc hiểu sai từ trong ngữ cảnh).
- Khó khăn trong việc định vị âm thanh: Gặp khó khăn trong việc xác định âm thanh phát ra từ đâu nếu không nhìn trực tiếp.
- Các vấn đề về vần điệu và nhận thức âm vị học: Khó khăn khi chơi với âm thanh của từ, xác định vần điệu hoặc tách các âm tiết bằng miệng.
DPAC so với ADHD: Sự khác biệt là gì?
Do sự mất tập trung và thiếu tập trung của trẻ, CAPD thường bị nhầm lẫn với ADHD. Mặc dù các hành vi bên ngoài có thể trông giống hệt nhau nhưng nguyên nhân cơ bản và hoạt động của não khá khác nhau:
- ADHD (Thiếu chú ý): Đây là một rối loạn sinh học thần kinh toàn cầu có cơ sở điều hành. Khó khăn về khả năng chú ý của trẻ mắc chứng ADHD biểu hiện ở tất cả phương thức cảm giác (thị giác, thính giác, vận động). Trẻ bị phân tâm bởi tiếng ồn, một bức tranh trên tường hoặc những suy nghĩ của chính mình.
- DPAC: Đó là một khó khăn cụ thể của phương thức thính giác. Trẻ có thể có khả năng tập trung thị giác rất tốt (chúng có thể hoàn thành các câu đố phức tạp trong nhiều giờ hoặc đọc dễ dàng trong im lặng), nhưng lại thất bại khi thông tin được truyền bằng miệng hoặc trong môi trường ô nhiễm tiếng ồn.
Quan trọng: Một đứa trẻ có thể biểu hiện cả ADHD và CAPD chồng chéo (bệnh đi kèm). Vì vậy, việc đánh giá chi tiết là điều cần thiết để tránh chẩn đoán nhầm.
Chẩn đoán được thực hiện như thế nào?
Chẩn đoán CAPD không thể chỉ được thực hiện bằng quan sát lâm sàng hoặc đo thính lực đơn giản. Yêu cầu một kỳ thi cụ thể được gọi là Đánh giá khả năng xử lý thính giác trung tâm (PAC).
Bài kiểm tra này được thực hiện bởi một nhà trị liệu ngôn ngữ chuyên biệt, bên trong một buồng cách âm, nơi trẻ nghe thấy các âm thanh, từ và cụm từ khác nhau với sự biến dạng được kiểm soát (tiếng ồn ở nền, lời nói ở cường độ khác nhau ở mỗi tai, v.v.).
- Độ tuổi khuyến nghị: Việc kiểm tra thường được thực hiện từ 7 tuổi, khi đường dẫn thính giác của hệ thần kinh trung ương đã đạt đến mức độ trưởng thành thích hợp để đáp ứng các bài kiểm tra tiêu chuẩn.
- Phương pháp tiếp cận đa ngành: Báo cáo trị liệu ngôn ngữ phải được tích hợp với quan điểm của nhà tâm lý học, nhà tâm lý học và bác sĩ nhi khoa thần kinh để hiểu được tác động của chứng rối loạn đối với khả năng học tập và sức khỏe cảm xúc của trẻ.
Chiến lược thực tế cho trường học và gia đình
Khi CAPD được xác định, những điều chỉnh nhỏ về môi trường và giao tiếp sẽ tạo ra sự khác biệt lớn về chất lượng cuộc sống và kết quả học tập của trẻ.
Vai trò của giáo viên trong lớp học:
- Định vị chiến lược: Cho trẻ ngồi ở những hàng ghế đầu tiên, tốt nhất là ở giữa phòng, cách xa cửa sổ, cửa ra vào, quạt hoặc các nguồn gây ồn ào khác.
- Tiếp xúc bằng mắt: Hãy chắc chắn rằng trẻ đang nhìn bạn trước khi đưa ra một hướng dẫn quan trọng. Nói chuyện trực diện và ngang tầm mắt.
- Hướng dẫn ngắn gọn và rõ ràng: Chia các lệnh dài thành các bước nhỏ hơn. Thay vì giao ba nhiệm vụ cùng một lúc, hãy giao từng nhiệm vụ một.
- Sử dụng hỗ trợ trực quan: Củng cố những gì đã nói bằng miệng bằng cách viết lên bảng, sử dụng hình vẽ, danh sách hoặc sơ đồ trực quan.
Vai trò của cha mẹ ở nhà:
- Giảm tiếng ồn xung quanh: Khi nói chuyện với con, hãy tắt tivi, máy tính bảng hoặc radio. Đừng cố gắng đưa ra hướng dẫn bằng cách hét lên từ phòng khác.
- Kiểm tra sự hiểu biết: Thay vì hỏi “Bạn có hiểu không?” (trong đó câu trả lời tự động thường là "có"), hãy hỏi: "Mẹ vừa bảo con làm gì? Hãy giải thích bằng lời của con đi.".
- Nói chậm rãi: Nói rõ ràng, phát âm tốt nhưng không la hét.
Hỗ trợ tâm lý sư phạm tại DPAC
Điều trị CAPD bao gồm đào tạo thính giác trong một gian hàng (được thực hiện bởi nhà trị liệu ngôn ngữ) và công việc bù đắp nhận thức và sư phạm trong văn phòng tâm lý sư phạm.
Nhà tâm lý học giáo dục làm việc bằng cách giúp trẻ:
- Phát triển các chiến lược siêu nhận thức: Dạy trẻ hiểu khi chúng không hiểu một thông điệp và yêu cầu giúp đỡ một cách quyết đoán (ví dụ: “Thầy ơi, thầy có thể nhắc lại phần cuối được không ạ?”).
- Tăng cường trí nhớ làm việc và sự chú ý thị giác: Đào tạo các lộ trình học tập thay thế để bù đắp cho sự mong manh của quá trình xử lý thính giác.
- Tổ chức thói quen học tập của bạn: Giúp xây dựng một môi trường học tập yên tĩnh và tập trung ở nhà để tránh mệt mỏi về tinh thần do nỗ lực nghe liên tục.
- Giải cứu lòng tự trọng: Nhiều trẻ mắc CAPD cảm thấy không có khả năng hoặc bị cho là "chậm chạp". Xây dựng sự tự tin là điều quan trọng để các em không từ bỏ việc cố gắng học hỏi.
Lỗi như một manh mối, không phải như một câu
Một trong những sai lầm lớn nhất khi thay đổi chữ cái là coi lỗi đó là dấu hiệu của sự không có khả năng. Trong Tâm lý học sư phạm, lỗi có thể là cơ hội để hiểu được suy nghĩ của trẻ. Nó cho thấy những gì cô ấy đã nhận thấy, những gì cô ấy chưa củng cố và con đường nào có thể được sử dụng trong quá trình can thiệp.
Khi một đứa trẻ viết “bato” thay cho “duck”, trẻ không chỉ đơn giản là đang mắc lỗi. Cô ấy đang cố gắng thể hiện bằng đồ họa một âm thanh mà cô ấy chưa phân biệt rõ. Khi viết những bức thư phản chiếu, nó có thể bộc lộ sự khó khăn trong việc định hướng không gian hoặc giai đoạn nhận thức trực quan về chữ viết còn non nớt. Khi bạn bỏ qua các âm tiết, bạn có thể gặp khó khăn trong việc phân chia từ bằng miệng.
Cái nhìn đó thay đổi mọi thứ. Thay vì chỉ sửa lỗi, người lớn bắt đầu điều tra, hòa giải và giảng dạy theo cách điều chỉnh hơn. Đứa trẻ không còn bị coi là “thiếu chú ý” nữa và bắt đầu được hiểu là một người đang trong quá trình học tập, cần những cách học phù hợp hơn.
Kết luận
Trẻ mắc bệnh CAPD không hề thiếu thông minh, lười biếng hay thiếu hứng thú. Cô ấy chỉ xử lý thế giới âm thanh theo một cách khác và mệt mỏi. Hãy tưởng tượng bạn dành cả ngày để giải mã một chương trình phát thanh đầy nhiễu: đây là thực tế của một đứa trẻ có khả năng xử lý thính giác yếu trong một lớp học ồn ào.
Việc xác định sớm chứng rối loạn, điều chỉnh giao tiếp hàng ngày và thực hiện các biện pháp can thiệp đúng đắn sẽ biến một ngày học từ một gánh nặng mệt mỏi thành một trải nghiệm nhẹ nhàng, dễ chịu và đầy thành tựu.
Đọc gợi ý và tài liệu tham khảo
- PEREIRA, Liliane Desgualdo; SCHOCHAT, Eliane. Xử lý thính giác trung tâm: Sổ tay đánh giá. São Paulo: Lovise, 1997.
- ALVAREZ, Maria Cecilia; COUTO, Christiane. Rối loạn xử lý thính giác trung tâm ở trường học: Nhận dạng và quản lý. Rio de Janeiro: Revinter, 2018.
- HIỆP HỘI NGHE-NGOẠI NGÔN NGỮ MỸ (ASHA). Rối loạn xử lý thính giác trung ương. Chính sách thực hành của ASHA, 2005.