Sức mạnh của âm nhạc đối với trí não trẻ em: Tại sao học một nhạc cụ là điều cơ bản?
Đọc nhanh: Những điểm chính của bài viết
- Phát triển tâm thần vận động: Chơi một nhạc cụ kích thích sự phối hợp vận động tinh, khả năng vận động tinh và lập kế hoạch vận động tinh thông qua các chuyển động phối hợp của ngón tay và bàn tay.
- Năng lực sáng tạo: Thực hành âm nhạc giúp mở rộng tính linh hoạt của não, mở ra các con đường thần kinh đổi mới và phát triển khả năng biểu đạt nghệ thuật cũng như khả năng ứng biến nhận thức.
- Sự nhạy cảm và niềm vui: Học nhạc nuôi dưỡng tình yêu nghệ thuật, thúc đẩy sản xuất các chất dẫn truyền thần kinh liên quan đến hạnh phúc và mang lại cuộc sống vui vẻ và biểu cảm hơn.
- Đồng cảm với sự khác biệt: Động lực tập thể của một dàn nhạc dạy rằng mỗi âm thanh riêng lẻ đều quan trọng và sự hòa hợp đó chỉ được xây dựng thông qua việc tôn trọng sự khác biệt và hợp tác làm việc.
Khi chúng ta quan sát một đứa trẻ chơi một nhạc cụ, dù là gảy đàn ghi-ta, nhấn các phím trên bàn phím hay đánh nhịp trên một chiếc trống nhỏ, chúng ta không chỉ đang chứng kiến một khoảnh khắc thư giãn. Khoa học thần kinh và tâm lý học đương đại xác nhận rằng âm nhạc đóng vai trò là một trong những công cụ mạnh mẽ nhất cho sự phát triển toàn diện của não bộ trẻ em.
Không giống như các hoạt động thụ động, chơi một nhạc cụ đòi hỏi sự tham gia đồng thời của hầu hết các vùng não. Thị giác, thính giác, xúc giác và điều khiển vận động tinh hoạt động hài hòa, tạo ra những cầu nối khớp thần kinh mới. Việc học âm nhạc vượt xa việc thành thạo bản nhạc: nó chuẩn bị cho trẻ một cuộc sống cân bằng, sáng tạo và đồng cảm hơn.
Phát triển Âm nhạc và Tâm vận động: Cơ thể đồng điệu
Sự phát triển tâm lý vận động của trẻ liên quan đến khả năng kiểm soát cơ thể một cách phối hợp và có ý thức. Học chơi một nhạc cụ đòi hỏi sự tinh tế về vận động mà ít hoạt động khác có thể mang lại:
- Phối hợp vận động tinh: Nhấn dây đàn violin hoặc gảy các phím đàn piano đòi hỏi sự điều khiển riêng biệt và chính xác của từng ngón tay, điều này kích thích trực tiếp các vùng vỏ não vận động chịu trách nhiệm viết và các công việc thủ công tinh tế khác.
- Hội nhập song phương: Ví dụ, chơi trống đòi hỏi tay trái phải thực hiện động tác hoàn toàn khác so với tay phải, trong khi chân phải giữ nhịp. Sự độc lập này của các chi giúp tăng cường sự giao tiếp giữa các bán cầu não thông qua thể chai.
- Nhận thức về cơ thể và tư thế: Người chơi nhạc cụ cần hiểu cơ thể mình trong không gian, học cách thư giãn các nhóm cơ không được sử dụng để tránh căng thẳng và phối hợp nhịp thở phù hợp với nhịp điệu cần thiết.
Nhiên liệu cho sự sáng tạo và nhận thức
Âm nhạc là một ngôn ngữ trừu tượng và sáng tạo tuyệt vời. Khi được kích thích bằng âm nhạc, đứa trẻ sẽ phát triển cái mà các nhà khoa học gọi là tính linh hoạt nhận thức. Cô học cách nhìn các mẫu từ những góc độ mới, thử nghiệm và ứng biến.
Học một nhạc cụ là môn thể dục tinh thần hoàn chỉnh nhất mà bộ não con người có thể trải nghiệm. Ông đồng thời thực hiện logic toán học (phân chia thời gian) và khả năng nhạy cảm nghệ thuật.
Việc liên tục ứng biến và sáng tác này sẽ phát triển quyền tác giả của tư tưởng. Trẻ em tham gia vào âm nhạc có xu hướng dễ dàng giải quyết các vấn đề phức tạp hơn, suy nghĩ sáng tạo hơn và thể hiện tốt hơn ý tưởng cũng như cảm xúc của mình không bằng lời nói.
Một cuộc sống vui vẻ hơn và nhạy cảm với nghệ thuật hơn
Chúng ta đang sống trong một thế giới quá kích thích, nơi màn hình kỹ thuật số và vội vã thường tạo ra sự lo lắng sớm. Thực hành âm nhạc đóng vai trò như một chiếc neo cảm xúc. Khi chơi một nhạc cụ, trẻ cần có mặt hoàn toàn trong thời điểm hiện tại ("chánh niệm tự nhiên").
Sự tập trung chú ý và thành tựu dần dần trong việc tạo ra âm thanh từ nhạc cụ sẽ giải phóng dopamine và endorphin, thúc đẩy cảm giác thực sự về khả năng và niềm vui. Hơn nữa, âm nhạc còn rèn luyện sự nhạy cảm về thẩm mỹ và nghệ thuật của một cá nhân. Đứa trẻ bắt đầu cảm nhận được các sắc thái âm thanh, kết cấu và nhịp điệu xung quanh, phát triển một quan điểm thi vị hơn và ít thực dụng hơn về thế giới.
Phép ẩn dụ của dàn nhạc: Sự đồng cảm và tôn trọng sự khác biệt
Một trong những khía cạnh hấp dẫn nhất của việc học âm nhạc nằm ở tính chất hợp tác của các hoạt động tập thể. Khi chúng ta cho nhiều đứa trẻ chơi cùng nhau, một trong những bài học công dân lớn nhất mà giáo dục có thể mang lại sẽ xuất hiện.
Trong một dàn nhạc hoặc ban nhạc:
- Không có công cụ nào là tự cung tự cấp: Đàn violin cần sự im lặng của đàn cello; cây sáo trở nên nổi bật nhờ sự hỗ trợ của đàn piano. Sự hòa hợp tập thể phụ thuộc vào nỗ lực chung.
- Luyện nghe tích cực: Để chơi trong một nhóm, việc làm phần việc của riêng bạn là chưa đủ. Điều cần thiết là phải lắng nghe người khác, điều chỉnh âm lượng của riêng bạn cho phù hợp với họ và hiểu xem nhịp điệu có đồng bộ hay không. Đây là sự đồng cảm trong thực tế.
- Đánh giá sự khác biệt: Mỗi nhạc cụ đều có âm sắc, lịch sử, những hạn chế và điểm mạnh riêng. Âm nhạc tôn vinh những khác biệt này, cho thấy âm cao và âm trầm đều có tầm quan trọng như nhau đối với vẻ đẹp cuối cùng của tác phẩm.
Làm thế nào cha mẹ có thể khuyến khích âm nhạc ở trẻ?
- Đừng ép buộc lựa chọn: Hãy để con bạn khám phá những âm thanh khác nhau. Đưa bé đi tìm hiểu về các nhạc cụ dây, hơi và bộ gõ, để bé cảm nhận được sự yêu thích tự nhiên với một trong số chúng.
- Coi trọng quá trình chứ không phải sự hoàn hảo: Lúc đầu, âm thanh sẽ lạc điệu và vụng về. Khen ngợi sự kiên trì, tập trung và chơi đùa với âm thanh, đồng thời tránh biến việc luyện tập thành một nhiệm vụ cứng nhắc ở trường.
- Tạo môi trường âm thanh phong phú: Nghe nhạc không lời và các thể loại khác nhau ở nhà, trò chuyện về âm thanh của các nhạc cụ trong bản nhạc và khuyến khích việc lắng nghe chia sẻ.
Kết luận
Đầu tư vào việc âm nhạc hóa trẻ em là trao cho trẻ một tấm hộ chiếu để có đời sống nội tâm phong phú và nhạy cảm hơn. Bằng cách thành thạo kỹ thuật chơi nhạc cụ, trẻ học được tính kiên nhẫn, khả năng phục hồi thể chất và tính tự giác. Bằng cách chia sẻ âm thanh này với thế giới, nó phát triển khả năng lắng nghe, tôn trọng thời gian và sự đồng cảm của người khác.
Cho dù trong các buổi biểu diễn của dàn nhạc trường học hay những bài hát đơn giản của gia đình, âm nhạc đều kết nối tâm trí và trái tim, biến sự phát triển của trẻ thành một bản giao hưởng thực sự về học tập, sức khỏe cảm xúc và niềm vui chung.
Đọc gợi ý và tài liệu tham khảo
- NGƯỜI LÀM VƯỜN, Howard. Cấu trúc của tâm trí: Lý thuyết về trí tuệ đa dạng. Porto Alegre: Artmed, 1994.
- TÚI, Oliver. Ảo giác âm nhạc: Những câu chuyện về âm nhạc và bộ não. São Paulo: Companhia das Letras, 2007.
- TUYỆT VỜI, Maurice. Sư phạm hoạt động tâm thần: Tâm lý học thần kinh ứng dụng vào giáo dục. Porto Alegre: Artmed, 1990.